|
Trăm năm Kiều vẫn là Kiều Uống rượu say cũng là điều tất nhiên Say rồi cũng giống thằng điên Thế nhưng ai cũng muốn điên dài dài.
Rượu cũng từ gạo mà ra
Ta đây uống rượu cũng là ăn cơm
Làm trai cho đáng nên trai Đi đâu cũng phải có vài chai trong người
Thân xác ở trong chai Tam hồn ở ngoài chai Muốn nên sự nghiệp lớn Mỗi ngày phải vài chai
Quê hương anh gái đẹp rượu ngon. Làng tôi à, bán mồi ngay cạnh đó. Tôi với anh 2 người xa lạ. Tự nhiên buồn, wánh lộn quen luôn !! Chén bên chén mồi kế bên mồi. Đêm uống chung ly thành đôi sâu rượu. Đồng tửu !!! Ruộng nương anh gán nợ bạn cày. Gian nhà tranh mặc kệ gió ...tung bay. Giếng nước gốc đa nhớ người ra ... quán. Tôi với anh biết từng cơn chuếnh choáng. Rét co vòi , quần áo đẫm rượu tây. Áo anh rách vai. Quần jeans tôi xé 2 miếng. Nụ cười buốt giá. Chân không giày. Thương nhau tay nắm lấy cổ chai.
Rượu làm ta say ta lại tỉnh Ta tỉnh rồi rượu chết với ta
Mỗi năm tết có một lần Mời em ly rượu tay nâng ngang mày Vợ cười chưa uống đã say Ngọt ngào thì nổi đắng cay thì chìm Gót chân ăn vẹt bậc thềm Quanh năm tất bật đi tìm ngày xuân Tóc loay hoay bạc bạc dần Mỗi năm tết có một lần thôi em.
Một xị là mở mang trí tuệ Hai xị là giải phá cơn sầu Ba xị có thấm tháp vào đâu Bốn xị mới chảy mép râu Năm xị nằm đâu ngủ đó Sáu xị cho chó ăn chè Bảy xị để đem về cạo gió
Một ly, nói chuyện đàng hoàng Hai ly, nói đía, nói quàng, nói xiên Ba ly, nói ngả nói nghiêng Bốn ly, miệng lưỡi huyên thuyên nói xằng Năm ly, toàn nói lăng nhăng Sáu ly, khật khưỡng nói trăng nói trời Bảy ly, nói lẫn khóc cười Tám ly, nói lộn tiếng người, tiếng ma Chín ly, nói lại nôn ra Mười ly, chẳng biết là ta nói gì
Lỡ nhậu một hôm có làm sao? Ăn chơi một bữa ,đến nổi nào? Vui vẻ lấy đà cày suốt tháng... Một ''chai'' hai ''xị'' đáng là bao ? Không nhậu làm sao có bạn bè Người mà không nhậu,nói ai nghe ? Không bè,không bạn làm sao sống? Vợ ơi thông cảm ...đừng khắt khe !
Rượu sầu mặn đắng bờ môi Dẫu rằng uống mãi chẳng phai nỗi niềm Sầu ai ly biệt nợ duyên Dẫu cho uống cạn truân chuyên vẫn còn
|